Vận đơn ghi rõ người nhận (Straight Bill of Lading) là loại vận đơn đường biển trong đó tên của người nhận hàng hóa (consignee) được ghi rõ ràng, cụ thể và đích danh một cá nhân hoặc tổ chức cụ thể ngay tại ô Consignee, không phải dạng "to order" hay "to bearer". Đây là vận đơn không thể chuyển nhượng được bằng cách ký hậu (endorsement), do đó quyền nhận và xử lý hàng hóa chỉ thuộc về người được ghi tên trên vận đơn. Vì lý do này, vận đơn ghi rõ người nhận thường không được các ngân hàng chấp nhận trong thanh toán bằng thư tín dụng (L/C) bởi nó không đáp ứng yêu cầu về tính lưu thông và khả năng chuyển nhượng.
Trong vận đơn ghi rõ người nhận, ô Consignee sẽ ghi đích danh một người hoặc một tổ chức cụ thể, ví dụ "Consigned to ABC Company Ltd" thay vì ghi "To Order of Shipper" hoặc "To Order of [Tên ngân hàng]". Điều này đồng nghĩa với việc chỉ người nhận được ghi tên mới có quyền nhận hàng từ người vận chuyển (carrier), và không ai khác có thể nhận được hàng thông qua việc ký hậu chuyển nhượng vận đơn. Do tính chất không thể chuyển nhượng, vận đơn này không thể dùng làm tài sản thế chấp hay công cụ thanh toán trong các giao dịch thương mại quốc tế thông thường có sự tham gia của ngân hàng trung gian. Ngân hàng khi kiểm tra chứng từ trong thanh toán L/C sẽ coi đây là một bất hợp lệ (discrepancy) vì vận đơn không mang tính lưu thông, gây khó khăn trong việc bảo vệ quyền lợi của ngân hàng khi phát sinh tranh chấp. Theo UCP 600 Điều 27, ngân hàng thường yêu cầu vận đơn phải được phát hành theo lệnh (to order) để đảm bảo tính linh hoạt và khả năng chuyển nhượng theo thông lệ quốc tế.
Ví dụ, công ty X tại Việt Nam nhập khẩu hàng từ nhà cung cấp Y tại Hàn Quốc và mở L/C tại Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank). Khi nhận bộ chứng từ, nếu hãng tàu phát hành vận đơn ghi "Consigned to Company X" thay vì "To Order of Vietcombank", ngân hàng sẽ từ chối thanh toán với lý do "Bill of Lading shows a straight consignment, not to order". Trong trường hợp này, công ty X cần liên hệ nhà cung cấp để yêu cầu sửa đổi vận đơn thành dạng "To Order of Shipper" hoặc "To Order of [Tên ngân hàng]". Ngược lại, vận đơn ghi rõ người nhận lại phù hợp và thường được sử dụng trong các phương thức thanh toán đơn giản như chuyển tiền trước (T/T), thanh toán nhờ thu (D/P, D/A) hoặc các giao dịch nội bộ giữa công ty mẹ và công ty con khi không cần sự bảo đảm từ ngân hàng.
Về quy định pháp lý, theo UCP 600 (Quy tắc và Thực hành Thư tín dụng đồng nhất quốc tế - phiên bản 2007 của Phòng Thương mại Quốc tế - ICC), Điều 27 quy định rõ về các yêu cầu đối với chứng từ vận tải, trong đó ngân hàng chỉ chấp nhận vận đơn đường biển nếu được phát hành "to order" hoặc "to order of [người được chỉ định]". Tại Việt Nam, các ngân hàng thương mại tuân thủ nghiêm ngặt UCP 600 và ISBP 745 (Thực hành Ngân hàng Tiêu chuẩn Quốc tế về Kiểm tra Chứng từ theo UCP 600) khi xử lý thanh toán L/C. Bên cạnh đó, Bộ luật Hàng hải Việt Nam năm 2015 (Luật số 95/2015/QH13) cũng có các điều khoản liên quan đến vận đơn đường biển và quyền của người nhận hàng, làm cơ sở pháp lý cho các giao dịch vận tải biển tại Việt Nam.
Đối với người ôn thi ngân hàng, cần ghi nhớ rằng vận đơn ghi rõ người nhận (Straight B/L) là loại vận đơn không thể chuyển nhượng và luôn bị ngân hàng từ chối trong thanh toán L/C. Khi phát hiện chứng từ này, ngân hàng sẽ thông báo bất hợp lệ với lý do cụ thể như "Bill of Lading is not issued to order". Cần phân biệt rõ ba loại vận đơn chính: vận đơn theo lệnh (Order B/L - phổ biến nhất), vận đơn ghi rõ người nhận (Straight B/L) và vận đơn vô danh (Bearer B/L). Nắm vững UCP 600 Điều 27 cùng các loại vận đơn là kiến thức cốt lõi trong các kỳ thi chứng chỉ nghiệp vụ như CDCS (Certified Documentary Credit Specialist), CSDG (Certified Specialist in Documentary Guarantees) và CITE (Certificate in International Trade and Export).